PVLC Chúa Nhật XXVIII Thường Niên
Năm B
Bài Ðọc I: Kn 7,
7-11
"Ðem so sánh sự giàu sang với sự
khôn ngoan, tôi kể sự giàu sang như không".
Trích sách Khôn Ngoan.
Tôi đã ước ao được ban sự hiểu
biết, tôi cầu khẩn được thần trí khôn ngoan đến cùng tôi. Tôi
lấy sự khôn ngoan làm hơn vương quốc và ngai vàng: Ðem so sánh
sự giàu sang với sự khôn ngoan, tôi kể sự giàu sang như không.
Tôi cũng không so sánh nó với kim cương, vì mọi thứ vàng đem so
sánh với nó thì kể như hạt cát nhỏ bé, và bạc đem để trước nó
thì kể như đất bùn.
Tôi yêu quý sự khôn ngoan hơn
sức khoẻ và sắc đẹp, tôi lấy nó làm hơn được sự sáng, vì sự sáng
của nó không hề tắt. Tất cả mọi sự tốt lành đều đến cùng tôi làm
một với nó, và nhờ tay của nó, tôi được đoan chính không kể
xiết.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 89,
12-13. 14-15. 16-17
Ðáp: Xin cho chúng con sớm được no phỉ ân tình của
Chúa, để chúng con mừng rỡ hân hoan (c. 14).
Xướng: 1) Xin dạy chúng con biết
đếm ngày giờ, để chúng con luyện được lòng trí khôn ngoan. Lạy
Chúa, xin trở lại, chứ còn để tới bao giờ? Xin tỏ lòng xót
thương tôi tớ của Ngài. - Ðáp.
2) Xin cho chúng con sớm được no
phỉ ân tình của Chúa, để chúng con mừng rỡ hân hoan trọn đời
sống chúng con. Xin ban niềm vui thế cho những ngày Chúa hạ nhục
chúng con, thế cho những năm chúng con mục kích nạn tai. - Ðáp.
3) Xin cho các bầy tôi nhìn thấy
sự nghiệp của Chúa, và cho con cháu họ được thấy vinh quang
Ngài. Xin cho chúng con được hưởng ân sủng Chúa là Thiên Chúa
chúng con, sự nghiệp tay chúng con làm ra, xin Ngài củng cố; xin
Ngài củng cố sự nghiệp tay chúng con làm ra. - Ðáp.
Bài Ðọc II: Dt 4,
12-13
"Lời của Chúa phân tách tình cảm
với ý nghĩ của tâm hồn".
Trích thư gửi tín hữu Do-thái.
Anh em thân mến, lời Thiên Chúa
là lời hằng sống, linh nghiệm, sắc bén hơn mọi thứ gươm hai
lưỡi, thấu suốt đến nỗi phân rẽ linh hồn với thần trí, gân cốt
với tuỷ não, phân tách tình cảm với ý nghĩ của tâm hồn. Không
một tạo vật nào ẩn khuất được trước mặt Chúa; tất cả mọi sự đều
phơi trần và tỏ ra trước mắt của Ðấng mà chúng ta phải trả lẽ.
Ðó là lời Chúa.
Alleluia: Lc 19, 38
Alleluia, alleluia! - Chúc tụng
Ðức Vua, Ðấng nhân danh Chúa mà đến! Bình an trên trời và vinh
quang trên các tầng trời! - Alleluia.
Phúc Âm: Mc 10,
17-27
"Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài
rồi đến theo Ta".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Marcô.
Khi ấy Chúa Giêsu vừa lên đường,
thì một người chạy lại quỳ gối trước Người và hỏi: "Lạy Thầy
nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?" Chúa Giêsu trả
lời: "Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành,
trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại
tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng
lường gạt; hãy thảo kính cha mẹ". Người ấy thưa: "Lạy Thầy,
những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ".
Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú nhìn
người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: "Ngươi chỉ thiếu một
điều, là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người
nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo
Ta". Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn
rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Lúc đó Chúa Giêsu nhìn
chung quanh và bảo các môn đệ rằng: "Những người giàu có vào
nước Thiên Chúa khó biết bao!" Các môn đệ kinh ngạc vì những lời
đó. Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: "Hỡi các
con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên
Chúa biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu
có vào nước Thiên Chúa". Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng:
"Như vậy thì ai có thể được cứu độ?" Chúa Giêsu chăm chú nhìn
các ông, và nói: "Ðối với loài người thì không thể được, nhưng
không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự".
{Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Ðây chúng con đã
bỏ mọi sự mà theo Thầy". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Thầy bảo thật
các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái,
đồng ruộng vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ lại không
được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con
cái và ruộng nương, cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự
sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và
những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất".}
Ðó là lời Chúa.

Suy Nghiệm Lời
Chúa
Chủ đề "sự sống" trong Mùa Phục
Sinh vẫn được phản ảnh trong Phụng Vụ Lời Chúa của các Chúa Nhật
Thường Niên Hậu Phục Sinh, điển hình nhất là trong Phụng Vụ Lời
Chúa của Chúa Nhật XXVIII Thường Niên tuần này, qua câu Phúc Âm
hôm nay về "một người chạy lại quỳ gối trước Người và hỏi:
'Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?'"
Thật ra, bài Phúc Âm hôm nay
cũng chính là bài Phúc Âm đã được Giáo Hội chọn đọc cho Thứ Hai
Tuần VIII Thường Niên Phụng Vụ Lời Chúa - Tuần VIII Thường Niên Năm Lẻ,
Mùa Thường Niên Hậu Giáng Sinh, chứ không phải Mùa Thường Niên
Hậu Phục Sinh. Bởi thế, theo chung Phụng Vụ Lời Chúa cho từng
ngày có cùng bài Phúc Âm này, thì Bài Phúc Âm hôm nay có một ý
nghĩa đặc biệt về "sự sống" theo chủ đề của Mùa Thường Niên hậu
Phục Sinh.
Thật vậy, "sự sống" trong Phụng
Vụ Lời Chúa của Chúa Nhật XXVIII Thường Niên Năm B này là gì,
nếu không phải là sự khôn ngoan, không phải là chính Lời Chúa.
Con người đặt câu hỏi với Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay,
tuy là một người chẳng những giầu có về vật chất và đạo đức về
phần thiêng liêng, qua việc cẩn thận tuân giữ lề luật của Thiên
Chúa từ bé: "Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ", nhưng
hình như tận thâm tâm chàng vẫn cảm thấy thiếu thốn, vẫn cảm
thấy khắc khoải bất an làm sao ấy, vẫn cảm thấy chưa viên
trọn, đúng như Chúa Giêsu đã cho anh ta biết là "Ngươi chỉ
còn thiếu một điều".
Đúng thế, chỉ có một mình Thiên
Chúa là Đấng dựng nên con người mới có thể thỏa đáng được cõi
lòng của họ mà thôi, đúng như cảm nghiệm của chàng Âu Quốc
Tinh đã viết trong cuốn Tự Thú của mình ở ngay trang đầu tiên:
"Chúa đã dựng nên trái tim con cho Chúa nên lòng con khắc khoải
cho tới khi được nghỉ yên trong Chúa".
Chính Thiên Chúa đã biết con
người hơn họ biết họ và đã đáp ứng cõi lòng mong ước được
sống đời đời của họ, tức là mong ước được hiệp thông thần linh
với Ngài, bằng cách Ngài đã ban tặng cho họ chính Con Một của
Ngài để ai tin vào Con Ngài thì không phải chết nhưng được sự
sống trường sinh (xem Gioan 3:16).
Người thanh niên giầu có trong
bài Phúc Âm hôm nay đã cảm thấy bị Chúa Giêsu thu hút hơn ai hết
nên đã tỏ ra cử chỉ rất cung kính và tin tưởng, ở chỗ "chạy
lại quỳ gối trước Người" mà thân thưa "Lạy Thầy nhân lành...".
Chàng ta dường như cảm thấy rằng Chúa Giêsu là Đấng có thể làm
cho anh ta an lòng trước nỗi khắc khoải của anh ta.
Chính Chúa Giêsu cũng tỏ
lòng đặc biệt cảm mến anh ta, như Thánh ký Marco tỉ mỉ tinh
vi ghi nhận: "Chúa Giêsu trìu mến nhìn người ấy mà nói...".
Bởi vì, Người thấy anh ta là một con người trẻ rất thành tâm
và đầy thiện chí, đến độ giầu sang phú quí mà vẫn không ăn chơi
hoang đàng, lại còn tiếp tục giữ đạo đàng hoàng hơn ai hết.
Bởi thế, Người thật sự đã hết
sức muốn nâng anh ta lên, để anh ta có thể sống vượt trên những
gì là tự nhiên (giầu sang) và căn bản (giữ luật), tức là
Người muốn dẫn anh ta vào đời sống trọn lành hơn, sống ở thế
gian mà không thuôc về thế gian, khi huấn dụ anh ta rằng: "Ngươi
hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và
ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta".
Rất tiếc, Phúc Âm đã thuật lại
về tác dụng trái chiều của lời Chúa huấn dụ chàng thanh niên
giầu có ấy như thế này: "Nhưng người ấy nghe những lời đó,
thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải",
một thái độ hoàn toàn nhút nhát trái với tinh thần dấn thân theo
Chúa ngay từ đầu của các tông đồ, như được Tông Đồ Phêrô đại
diện nhắc lại cùng Người ở phần cuối (không buộc đọc) của bài
Phúc Âm hôm nay: "Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy".
Nếu sự chọn lựa của các tông đồ
trong việc "bỏ mọi sự mà theo Thày" chẳng những chứng tỏ
các vị có đức khôn ngoan mà sự khôn ngoan thúc đẩy các vị chọn
lựa như thế là chính sự sống ở nơi các vị nữa. Đó là lý do trước
khi theo Chúa lòng của con người đã có kho báu trên trời rồi,
tức đã có sự sống thần linh rồi, như ý nghĩa của câu huấn dụ và
khẳng định Chúa Giêsu nói với chàng thanh niên giầu có: "ngươi
sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta".
Bài Đọc 1 hôm nay bày tỏ cảm
nhận về một đức khôn ngoan có thể làm cho con người sống một
cách siêu việt, sống một cách siêu nhiên, vượt trên tự nhiên và
trần tục, hay sống chính sự sống siêu nhiên, chính sự
sống đời đời, chính sự sống thần linh, sống như thần linh trên
dương thế:
"Tôi đã ước ao được ban sự
hiểu biết, tôi cầu khẩn được thần trí khôn ngoan đến cùng tôi.
Tôi lấy sự khôn ngoan làm hơn vương quốc và ngai vàng: Ðem so
sánh sự giàu sang với sự khôn ngoan, tôi kể sự giàu sang như
không. Tôi cũng không so sánh nó với kim cương, vì mọi thứ vàng
đem so sánh với nó thì kể như hạt cát nhỏ bé, và bạc đem để
trước nó thì kể như đất bùn. Tôi yêu quý sự khôn ngoan hơn sức
khoẻ và sắc đẹp, tôi lấy nó làm hơn được sự sáng, vì sự sáng của
nó không hề tắt. Tất cả mọi sự tốt lành đều đến cùng tôi làm một
với nó, và nhờ tay của nó, tôi được đoan chính không kể xiết".
Thế nhưng, con người không thể
sống sự sống thần linh, sự sống siêu nhiên, sự sống khôn ngoan
nếu không được soi dẫn bởi Lời Chúa, vì, theo Bài Đọc 2 hôm nay,
Thánh Phaolô tông đồ đã cảm nghiệm thấy thực tại thần linh lời
Chúa và trình bày cho biết thế nào là lời Chúa cùng với tác dụng
vô song của lời Chúa nơi con người, như sau:
"Anh em thân mến, lời Thiên Chúa
là lời hằng sống, linh nghiệm, sắc bén hơn mọi thứ gươm hai
lưỡi, thấu suốt đến nỗi phân rẽ linh hồn với thần trí, gân cốt
với tủy não, phân tách tình cảm với ý nghĩ của tâm hồn. Không
một tạo vật nào ẩn khuất được trước mặt Chúa; tất cả mọi sự đều
phơi trần và tỏ ra trước mắt của Ðấng mà chúng ta phải trả lẽ".
Vấn đề được đặt
ra ở đây là nếu lời Chúa có sức công phá lòng người một cách
mãnh liệt hầu như bất khả chống cưỡng như vậy thì tại sao vẫn
không lay động được những con người không chấp nhận lời Chúa,
chẳng hạn như chàng thanh niên giầu có trong Phúc Âm hôm nay?
Thực tế cho thấy
lời Chúa là ánh sáng chiếu soi trong tăm tối cho những ai mở mắt
trông nhìn, chứ không phải cho những ai có mắt mà nhắm lại như
mù, và như hạt giống được gieo vào lòng người như môi trường bất
khả thiếu để trổ sinh, và việc trổ sinh do tự nó hơn là bởi
mảnh đất lòng người, miễn là lòng người biết tiếp nhận
và đáp ứng nó theo chiều hướng của bài Đáp Ca hôm nay:
1) Xin dạy chúng con biết đếm
ngày giờ, để chúng con luyện được lòng trí khôn ngoan. Lạy Chúa,
xin trở lại, chứ còn để tới bao giờ? Xin tỏ lòng xót thương tôi
tớ của Ngài.
2) Xin cho chúng con sớm được no
phỉ ân tình của Chúa, để chúng con mừng rỡ hân hoan trọn đời
sống chúng con. Xin ban niềm vui thế cho những ngày Chúa hạ nhục
chúng con, thế cho những năm chúng con gặp phải tai họa.
3) Xin cho các bầy tôi nhìn thấy
sự nghiệp của Chúa, và cho con cháu họ được thấy vinh quang
Ngài. Xin cho chúng con được hưởng ân sủng Chúa là Thiên Chúa
chúng con, sự nghiệp tay chúng con làm ra, xin Ngài củng cố; xin
Ngài củng cố sự nghiệp tay chúng con làm ra.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL.
Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm
hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên
MTN.CNXXVIII-B.mp3
https://youtu.be/ZMJ_LtAQcIs
